Mộ Dung Ngạo Thiên không chút do dự, hai tay nhanh chóng kết ấn trước ngực, miệng lẩm nhẩm một đoạn chú văn cổ xưa tối nghĩa.
Một luồng hắc quang tuy nhỏ bé nhưng sắc bén bắn ra từ đầu ngón tay hắn, tựa như một lưỡi dao sắc bén, chuẩn xác chém ngược theo sợi "Tinh Ngân Tỏa" đã hiện rõ.
"Xoẹt~"
Sau một tiếng động nhẹ tựa vải bị xé toạc mà chỉ mình Mộ Dung Ngạo Thiên nghe thấy, sợi xích vô hình đã đeo bám hắn bao ngày qua lập tức đứt gãy.




