[Dịch] Hôm Nay Thế Giới Hủy Diệt Sao?

/

Chương 257: Lời giải cho sự hỗn độn (Chương 4)

Chương 257: Lời giải cho sự hỗn độn (Chương 4)

[Dịch] Hôm Nay Thế Giới Hủy Diệt Sao?

Như Tinh Dã

10.426 chữ

31-01-2026

5 phút.

Việc Lâm Tự cần làm lúc này là moi thêm thông tin từ Giang Tinh Dã càng nhanh càng tốt.

Phạm vi ảnh hưởng của quả bom xung điện từ thực ra không quá rộng, tín hiệu liên lạc đã được khôi phục.

Vừa bật hệ thống liên lạc lên, giọng nói của Giang Tinh Dã đã vang lên trong tai nghe.

"Tình hình thế nào?"

"Có thể nói là dậm chân tại chỗ."

Lâm Tự vô thức lắc đầu:

"Bọn tôi tìm thấy Vu Trường Văn rồi, xác nhận hắn là thành viên của Tổ chức Sửa sai. Nắm chắc 80% là hắn không chỉ muốn giết cô mà còn muốn diệt cả Bướm nữa."

"Tên này rất đáng sợ... xảo quyệt và tàn độc!"

"Cơ mà giờ tôi có nhắc nhở cô cũng vô ích, hắn chết rồi."

"Hiểu rồi."

Giọng Giang Tinh Dã khựng lại một chút.

"Nhưng chừng đó đã là rất nhiều manh mối rồi, anh còn muốn bao nhiêu nữa?"

Dứt lời, Lâm Tự cũng thoáng sững sờ.

Phải rồi.

Manh mối đã đủ nhiều.

Hắn chỉ cần thêm chút thời gian để suy diễn chi tiết hơn mà thôi.

Còn quá trình suy luận đó, cứ để khi quay về Thế giới hiện thực rồi tính.

Vết thương của Lâm Tự vẫn đang rỉ máu. Hắn xé một sợi dây đai, buộc chặt bắp chân để cầm máu rồi hỏi:

"Chỗ Bạch Mặc sao rồi, việc đàm phán với Chính phủ tiến triển thế nào?"

"Ông ấy có moi được thêm thông tin gì không?"

"Có, nhưng lần này thực sự rất hạn chế!"

Giang Tinh Dã đáp:

"Chúng ta nắm giữ rất nhiều thông tin, đặc biệt là tôi, nhưng với Chính phủ thì phần lớn số đó đều không thể kiểm chứng!"

"Họ không thể xác thực Ngày tận thế, không thể xác thực sự tồn tại của Bướm và Hoa phấn. Tôi có một số thông tin mật nhưng vẫn chưa đủ sức thuyết phục!"

"Họ chỉ cấp cho Bạch Mặc quyền hạn sơ cấp thôi... những gì chúng ta có thể hỏi là rất ít!"

"Tuy nhiên, chúng tôi đã lấy được mạng lưới quan hệ xã hội của Vu Trường Văn."

"Cố gắng ghi nhớ nhé, lần tới anh có thể tiếp tục điều tra theo hướng này!"

"Đã rõ."

Lâm Tự đáp gọn lỏn. Tài liệu Giang Tinh Dã thu thập được lập tức truyền tới.

Thời gian còn 4 phút. Lâm Tự lướt nhanh qua, ghi nhớ từng cái tên một.

Ngay sau đó, hắn nhìn thấy một cái tên quen thuộc.

Viện 14.

Từ năm 2020 đến 2027, Vu Trường Văn từng công tác tại Viện 14!

Kết hợp với vụ ám sát nhắm vào Giang Tinh Dã... dường như ngay lập tức, mọi hành động của bọn chúng trở nên hợp lý.

Vu Trường Văn hẳn là thành viên cốt cán của Tổ chức Sửa sai, hoặc ít nhất cũng là tầng lớp trung kiên.

Rất có thể hắn đã lợi dụng chức vụ để "tuồn" chiếc Trạm vũ khí đó ra ngoài. Hoặc xa hơn nữa, có khả năng hắn dùng những thông tin tiếp cận được, kết hợp với sức mạnh của Tổ chức Sửa sai để chế tạo lại một chiếc Trạm vũ khí có chức năng tương tự.Không.

Đó không phải là trọng điểm.

Vấn đề cốt lõi nằm ở chỗ, dù là đánh cắp hay sao chép, bọn chúng đều cần một khoảng thời gian dài để chuẩn bị.

Nói cách khác, không phải là năm 2029.

Ít nhất là từ một hai năm trước, Tổ chức Sửa sai đã tồn tại rồi!

Thậm chí xa hơn nữa, có khả năng từ năm 2025, bọn chúng đã bắt đầu manh nha hình thành!

Y hệt như Tổ chức Hành Tinh Luân Hồi năm xưa!

Lâm Tự bỗng thấy lạnh toát cả người, cảm giác như có gai đâm sau lưng.

Thời gian chỉ còn 3 phút, hắn không thể suy nghĩ nhiều thêm được nữa.

Đúng lúc đó, Giang Tinh Dã lại lên tiếng:

“Nhớ xong chưa? Xong rồi thì bắt đầu ghi nhớ Hệ thống xác minh tôi gửi cho anh đây!”

“Được!”

Thú thật, Lâm Tự cũng không biết mình nên dùng cách nào để “xác minh” thân phận Người xuyên không của bản thân.

Bởi lẽ, điều kiện của hắn vô cùng khắc nghiệt.

Thời điểm xuyên không ngẫu nhiên đồng nghĩa với việc hắn không thể lặp lại quá trình thu thập thông tin để đạt được kết quả xác định.

Ví dụ, hắn không thể giống như ở Thế giới thời đại Mê Mang, cứ “chết đi sống lại” hết lần này đến lần khác để từng bước giành lấy quyền hạn cao hơn.

Thời gian xuyên không có hạn, đồng nghĩa với việc phía tiếp nhận thông tin – ví dụ như Chính phủ – sẽ có rất ít phương tiện để kiểm chứng.

Chẳng hạn, dù hắn có đưa ra khái niệm chi tiết về Ngày tận thế, Chính phủ cũng chẳng có cách nào xác minh được trước khi nó thực sự ập đến.

Cách duy nhất hắn có thể nghĩ ra chỉ có một.

Xuyên không thêm vài lần nữa.

Cố gắng ghi nhớ tất cả các sự kiện quan trọng chính xác đến từng “giờ”. Thậm chí là ghi nhớ một mốc phát triển ngẫu nhiên nào đó của các hiện tượng “xuyên suốt” mang ý nghĩa vật lý hoặc vũ trụ học – những thứ không thể bị con người can thiệp.

Chỉ có như vậy, hắn mới tạo ra được sức thuyết phục tuyệt đối, từ đó giành lấy quyền hạn cấp cao nhất.

Nhưng nếu thực sự phải làm thế, hắn sẽ phải xuyên không bao nhiêu lần đây?

Cái giá về thời gian là quá lớn.

Đó chỉ là giải pháp bất đắc dĩ mà thôi.

Thế nên, hắn vốn chẳng đặt nhiều hy vọng vào cái gọi là “Phương án xác minh” của Giang Tinh Dã.

Ngay khi nhận được dữ liệu, hắn lướt nhanh qua một lượt.

Phần lớn nội dung đều là thông tin liên quan đến Bạch Mặc, Tề Nguyên và những người khác.

Chẳng có gì đặc sắc.

Nói thật, mấy thứ này với hắn hoàn toàn vô dụng.

Dù không có chúng, hắn vẫn thừa sức giành được lòng tin của các “Thành viên nhóm” chủ chốt.

Ánh mắt Lâm Tự thoáng hiện vẻ thất vọng.

Thế nhưng, khi lướt sang trang thứ hai...

Tình thế đã thay đổi một trời một vực.

Giang Tinh Dã đã đưa ra một khái niệm.

Vấn đề hỗn loạn của hệ thống lượng tử: Phân bố Wigner-Dyson]

Và ngay bên dưới là hai chữ:

[Nghiệm tổng quát]

Nghiệm tổng quát của Hệ thống hỗn loạn?!

Lâm Tự chết lặng.

Nhân loại ở thời đại này đã phát triển đến trình độ đó rồi sao??

Không.

Không đúng.

Hệ thống hỗn loạn sở dĩ được gọi là “hỗn loạn” vì nó vốn dĩ không thể tồn tại Nghiệm tổng quát.

Giống như ví dụ kinh điển nhất: Vấn đề ba vật thể.Hệ thống hỗn loạn mà lại có Nghiệm tổng quát, thế thì còn gọi quái gì là Hệ thống hỗn loạn nữa??

Đầu óc Lâm Tự đơ ra, cả người ngây dại. Hắn không kịp nghĩ nhiều, chỉ vội vàng ghi nhớ cái Nghiệm tổng quát này vào đầu.

Thời gian còn hai phút.

Hắn lên tiếng:

“Cái Nghiệm tổng quát này chắc không có ý nghĩa lớn đâu. Nó chỉ chứng minh được tôi có thể là một thiên tài toán học, chứ không chứng minh được tôi là Bướm.”

“Bởi vì bản thân việc giải bài toán này không mang tính độc nhất và loại trừ, trong khi Bướm lại là sự tồn tại duy nhất và độc quyền.”

“Không.”

Giang Tinh Dã ngắt lời Lâm Tự.

“Đó không phải trọng tâm.”

“Trọng tâm là, Hệ thống hỗn loạn đã có Nghiệm tổng quát.”

“Chỉ cần anh chết ở đây, lần Xuyên không tiếp theo chắc chắn anh sẽ quay về thời điểm trước lúc này.”

“Mà Nghiệm tổng quát của Phân bố Wigner-Dyson mới chỉ được tìm ra hai tuần trước thôi.”

“Thứ nhất, anh có thể kiểm chứng tính tiên tri của mình.”

“Thứ hai, anh có biết Hệ thống hỗn loạn có Nghiệm tổng quát nghĩa là gì không?”

Lâm Tự im lặng hai giây.

Khoảnh khắc này, hắn hoàn toàn hiểu ý của Giang Tinh Dã.

Một trong những “ý nghĩa” quan trọng nhất của Hệ thống hỗn loạn chính là chứng minh một điều: Thế giới có thể phân tích, nhưng không thể dự đoán.

Nhưng nếu Hệ thống hỗn loạn có Nghiệm tổng quát, nghĩa là thế giới đã trở nên có thể dự đoán.

Thế giới có thể dự đoán được, chứng tỏ... thế giới này đã trở thành một Hệ thống mở hoàn toàn.

Nó đã bị quan trắc. “Tính hỗn loạn” của nó, hay nói cách khác là “Vùng hỗn loạn” hoặc “mạng ngẫu nhiên” - nguyên nhân gây ra sự hỗn loạn - đã sụp đổ.

Điểm này đủ để chứng minh Bướm tồn tại!

Và tuyệt vời hơn nữa là...

Về mặt lý thuyết, trong mỗi Hệ thống mở, kết quả sau khi mạng ngẫu nhiên sụp đổ đều khác nhau.

Các “hằng số khả biến” trong Nghiệm tổng quát cũng sẽ khác nhau.

Nếu một Nghiệm tổng quát đúng ở thế giới này, thì về lý thuyết, nó không thể đúng ở một thế giới khác.

Vì vậy, chỉ cần hắn đưa ra được Nghiệm tổng quát của Phân bố Wigner-Dyson ở thế giới này, điều đó đồng nghĩa với việc...

Hắn chính là con Bướm đó.

Và Bướm đã giáng lâm ngay khoảnh khắc này.

Cộng thêm việc tự chứng minh thân phận, thì chuyện giành được quyền hạn là lẽ đương nhiên!

Giang Tinh Dã...

Cô rốt cuộc còn bao nhiêu điều bất ngờ nữa đây?!

Thời gian chỉ còn lại một phút cuối cùng.

Lâm Tự cảm thấy máu trong người mình sắp cạn sạch rồi.

Hắn liếc nhìn Tề Nguyên đang chật vật chống trả cuộc tấn công của Lực lượng phản ứng nhanh, rồi gào lên:

“Này, đừng đánh nữa!”

“Tôi đi đây!”

Tề Nguyên bỏ ngoài tai.

Đầu óc hắn đã hoàn toàn bị tiếng súng nhấn chìm.

Dù sao đối với hắn, cơ hội được xả súng thoải mái, không phải chịu bất kỳ hậu quả nào vì biết thế giới sẽ “tái khởi động”, thật sự là hiếm có khó tìm.

Lâm Tự bất lực lắc đầu.

Hắn chĩa súng vào thái dương mình.

“Tạm biệt.”

Lâm Tự nói với Giang Tinh Dã:

“Hy vọng lần tới Xuyên không sẽ là sau Năm 2027, như vậy cô sẽ nhớ tôi!”Giọng nói của Giang Tinh Dã vang lên trong tai nghe.

“Lúc nào tôi cũng nhớ về anh, chỉ là tôi không nhận ra mà thôi.”

Lâm Tự khẽ gật đầu.

Hắn tháo mũ bảo hiểm, nhét một quả lựu đạn vào ngực áo, sau đó kê súng vào thái dương, bóp cò.

“Đoàng!”

“Ầm!”

Tỉnh lại lần nữa.

Lâm Tự mở mắt ra, đồng hồ chỉ đúng 9 giờ 05 phút tối.

Hắn rảo bước đến bên bàn làm việc, nhanh chóng ghi lại vài manh mối vừa thu thập được.

[Một: Tổ chức Sửa sai có lẽ đã xuất hiện vào năm 2027 hoặc trước đó. Vu Trường Văn là nhân vật mấu chốt, rất có khả năng hắn đã tiếp xúc với tổ chức này tại Viện 14.

Ba: Có thể dùng Nghiệm tổng quát của Hệ thống hỗn loạn để nhanh chóng xác minh thân phận "Bướm", qua đó giành được lòng tin của chính quyền và nhận thêm sự hỗ trợ.

[Năm: Tổ chức Sửa sai cũng muốn giết Bướm, nguyên nhân do Bướm có khả năng hồi sinh (còn nghi vấn).]

Viết xong, Lâm Tự buông bút.

Hắn biết những manh mối này chưa thể giải quyết triệt để vấn đề, ngược lại còn kéo theo nhiều nghi vấn hơn.

Nguồn tin của Tổ chức Sửa sai đến từ đâu? Có thật sự như lời Vu Trường Văn nói, là từ "Người trải nghiệm chiều không gian cao hơn" hay không?

"Tính đồng nhất" của thế giới này vận hành ra sao? Tại sao lại có một thế giới xuất hiện lặp đi lặp lại? Hay là bọn họ đã thiết lập một "Điểm neo" dựa trên thế giới này, rồi lợi dụng nó để tạo ra thêm nhiều Thế giới song song?

Rốt cuộc Tổ chức Sửa sai muốn làm gì? Tính đồng nhất của thế giới và Tính ngẫu nhiên của việc xuyên không có liên quan đến bọn họ không?

Nhiễu loạn thời không hình thành như thế nào?

Hàng loạt câu hỏi như muốn làm nổ tung đầu Lâm Tự.

Hắn đứng dậy đi tới tủ lạnh lấy một cốc nước đá. Vừa uống một ngụm, hắn bỗng rùng mình, chợt nhận ra hình như mình đã quên mất chuyện gì đó.

Cho đến khi nhìn thấy chiếc điện thoại trên bàn.

Vãi chưởng!

Hẹn đi ăn khuya!

Mở máy ra xem, quả nhiên tin nhắn của Giang Tinh Dã đã tới tấp gửi đến.

Giang Tinh Dã:

“Cốc cốc.”

“Cốc cốc.”

“Alo!”

“Lâm tổng! Lâm công!”

“Anh có đến nữa không đấy?!”

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!