Kế hoạch Đường ống.
Dù gọi nó là gì đi nữa, Lâm Tự có thể khẳng định Kế hoạch Thăng Duy chắc chắn tồn tại.
Hơn nữa, sau khi xác nhận với Vương Nhất Phàm, Lâm Tự nhận ra "Kế hoạch Thăng Duy" ở thế giới thực và trong Thế giới vòng tay thực chất rất giống nhau.
Ít nhất là về mặt định hướng, chúng gần như đồng nhất.
Điểm khác biệt duy nhất nằm ở chỗ...
Kế hoạch Đường ống ở thế giới thực thua kém Thế giới vòng tay một trời một vực về "mức độ cấp tiến".
Nếu Kế hoạch Thăng Duy trong Thế giới vòng tay là canh bạc tất tay điên rồ để tự cứu mình của nhân loại, thì Kế hoạch Đường ống ở thế giới thực lại giống một cuộc thăm dò mang tính định hướng hơn.
Không chỉ nguồn lực và nhân sự đầu tư chưa đạt đến trình độ đó, mà quyền hạn của kế hoạch cũng chẳng cao.
Đừng nói là cấp 0, e rằng nó chỉ vừa chạm đến mép "cấp Bảo mật" mà thôi.
Nếu muốn, hắn thậm chí có thể phủ quyết kế hoạch này bất cứ lúc nào, khiến nó vĩnh viễn dừng lại.
Nhưng Lâm Tự không làm thế.
Nói thừa!
Dù người trong Thế giới vòng tay đã thất bại, nhưng những việc họ làm không phải là vô nghĩa.
Có thêm một con đường để khám phá thì đâu có hại gì cho hắn.
Chỉ cần đảm bảo tiêu hao tài nguyên ở mức hợp lý, không ảnh hưởng đến các công việc trọng điểm khác là được.
Đây vốn dĩ là một "bước chuẩn bị" khá hợp lý.
Ngược lại, tác phong cấp tiến trong Thế giới vòng tay mới là điều bất hợp lý.
Rốt cuộc yếu tố nào đang can thiệp vào?
Về đến nơi ở, Lâm Tự viết thêm hai manh mối mới vào sổ tay.
【Thứ nhất, Kế hoạch Thăng Duy trong Thế giới vòng tay chịu sự can thiệp của yếu tố nào đó, khiến tầm quan trọng của nó được đẩy lên cao.】
【Thứ hai, cái chết của Giang Tinh Dã rất có thể liên quan đến Thiết bị đặc biệt. Thiết bị này trỏ về Viện 14 Điện tử Trung Quốc, có lẽ sẽ tìm được manh mối ở đó.】
Viết xong, Lâm Tự bổ sung một suy đoán phía sau dòng cuối cùng.
【Suy đoán còn nghi vấn: Cái chết của Giang Tinh Dã có liên quan đến Kế hoạch Bướm không? Có phải vì Kế hoạch Bướm bị lộ nên cô ấy mới chết?】
Điểm này thực ra rất đáng ngờ.
Trước đây ở Thế giới thời đại Tàu vũ trụ, hắn từng vì để lộ "Kế hoạch Bướm giả" mà gây ra hậu quả thảm khốc.
Vậy ở Thời đại Liên minh liệu có lặp lại như thế không?
Rất có khả năng.
Nếu lần này vào lại Thế giới vòng tay mà vẫn quay về được trước thời điểm Giang Tinh Dã chết...
Thì e rằng hắn thật sự phải tìm cách để cô ấy tạm thời tránh lộ diện.
Nghĩ đến đây, Lâm Tự viết nhanh ba nhiệm vụ cần thực hiện trong lần thâm nhập này lên giấy.
【Xác minh Tính đồng nhất của thế giới, xem rốt cuộc nơi mình vào có phải là cùng một thế giới hay không.】
【Lên phương án bảo vệ Giang Tinh Dã, giúp cô ấy sống sót qua vụ ám sát.】【Xác minh mối liên hệ giữa Viện 14 Điện tử Trung Quốc và vụ ám sát lần này, xác định xem rốt cuộc họ bị lợi dụng hay có tham gia vào đó】
Chắc thế là đủ rồi!
Lâm Tự ngả người nằm xuống giường.
Đồng hồ chỉ 7 giờ tối, con số hiển thị trên Vòng tay là "2".
Hắn đang định tiến vào Thế giới vòng tay thì điện thoại bất ngờ đổ chuông không đúng lúc chút nào.
Tin nhắn đến từ Giang Tinh Dã.
Giang Tinh Dã: "Tối nay ăn khuya không? Thèm rồi."
Lâm Tự: "Thèm anh hay thèm đồ ăn?"
Giang Tinh Dã: "Đồ ăn."
Lâm Tự: "Hôm nay nghiêm túc thế??"
Giang Tinh Dã: "Giả vờ thôi, sợ anh không dám đến."
Lâm Tự: "? Mấy giờ?"
Giang Tinh Dã: "9 giờ, nhà em. Em đi tắm đây, bye bye."
Đi tắm?
Nghe cứ như chuẩn bị làm chuyện gì đó mờ ám ấy.
Nhưng mà cũng không đúng.
Làm "chuyện ấy" thì ai lại tắm sớm thế bao giờ.
Thôi kệ, mặc kệ cô ấy.
Thời gian còn sớm, vẫn kịp chán!
Lâm Tự khẽ chạm vào Vòng tay, ý thức nhanh chóng bị rút đi.
Ngay sau đó là cảm giác rơi tự do...
"Uống đi, lần này đi rồi, sau này muốn gặp lại cũng khó đấy."
Giọng nói quen thuộc vang lên bên tai Lâm Tự.
Hắn mở mắt ra, đập vào mắt là Giang Tinh Dã đang ngồi đối diện, phía sau cô là khu chợ đêm sầm uất, và...
...đống đồ nướng trên bàn.
Cái quái gì thế này??
Lại là một mốc thời gian khác nữa à?!
Vãi thật.
Ở hiện thực còn chưa kịp đi ăn, vào Thế giới vòng tay đã được ăn trước rồi??
Giang Tinh Dã ngồi đối diện vẫn đang nâng ly, Lâm Tự theo bản năng cầm cốc bia đầy tràn trên bàn định cụng với cô, nhưng giây tiếp theo, hắn chợt sực tỉnh.
Mẹ kiếp.
Giờ này là lúc nào rồi mà còn tâm trạng ăn với uống?!
Hắn đặt cốc xuống, liếc nhìn ngày giờ hiển thị trên chiếc điện thoại để trên bàn.
Ngày 6 tháng 6 năm 2027.
Thời gian lại lùi về hai năm trước!
Mốc thời gian thay đổi, nhiệm vụ "Xác minh tính đồng nhất" coi như thất bại hoàn toàn.
Còn việc bảo vệ Giang Tinh Dã...
Thời điểm này chắc cô ấy vẫn chưa lộ thân phận "Hoa phấn", bảo sao lại tự do tự tại như thế.
Ở thế giới thực, hắn chẳng nhớ nổi đã bao lâu rồi không được cùng cô ấy ra ngoài ăn khuya thoải mái thế này!
Nhưng mà, sao mốc thời gian lại càng lúc càng thu hẹp lại?
Chỉ còn cách biệt đúng hai năm!
Lâm Tự nhíu mày. Hắn biết việc quan trọng nhất bây giờ là phải làm rõ tình hình.
Hay nói cách khác, là phải "khớp lệnh" thông tin với Giang Tinh Dã trước.
Nghĩ là làm, hắn lập tức đứng dậy, nói với Giang Tinh Dã bằng giọng điệu không cho phép từ chối:
"Đi."
"Đi với anh!"
"Hả?"
Giang Tinh Dã ngớ người.
"Đi đâu?"
"Về nhà em!"
Lâm Tự đang nóng lòng muốn tìm một nơi kín đáo, yên tĩnh để nói chuyện nghiêm túc với Giang Tinh Dã. Rõ ràng cái chợ đêm này tuyệt đối không phải là lựa chọn tốt.
Không an ninh, không vệ sĩ, người đông đúc, tạp âm hỗn loạn.
Kẻ muốn hại cô ấy có thể xuất hiện ở bất cứ góc nào, mà hắn thì không có khả năng phát hiện trước được.Đây tuyệt đối là một bất lợi không thể chấp nhận được.
Giang Tinh Dã còn đang ngẩn người thì Lâm Tự đã chồm qua bàn, nắm chặt lấy tay cô.
"Đi!"
"Khoan đã, từ từ đã!"
Giang Tinh Dã theo bản năng muốn giằng tay ra.
"Em không có ý đó... em..."
Ý gì?
Vãi!
Em nghĩ anh định làm gì hả??
Lâm Tự buông tay Giang Tinh Dã ra, nói luôn:
"Anh là Bướm, em là Hoa phấn."
Vừa dứt câu nói nghe như một lời tỏ tình vụng về và sượng trân này, hắn vội vàng bổ sung:
"Zeroth là điểm neo của em, và điểm neo này đại diện cho anh."
"Anh không biết ở thời điểm này em đã nhận được thông tin từ Kênh không gian cao chiều chưa, nhưng về lý thuyết thì chắc là có rồi."
"Dù thế nào đi nữa, bây giờ em phải đi theo anh."
"Anh cần một nơi yên tĩnh và an toàn để nói rõ mọi chuyện với em!"
Khoảnh khắc từ "Zeroth" được thốt ra, sắc mặt Giang Tinh Dã thay đổi hẳn.
Lâm Tự biết, điểm neo này thực sự đã có hiệu lực.
Những gì Giang Tinh Dã làm trên sân thượng quả nhiên đã phát huy tác dụng!
Dù không biết Bướm là gì, cô ấy vẫn biết khẩu lệnh "Zeroth".
Bởi vì, đây là khẩu lệnh ưu tiên hàng đầu!
Thấy Giang Tinh Dã không còn phản kháng nữa, Lâm Tự lại nắm lấy cổ tay cô.
Hai người rảo bước xuyên qua khu chợ đêm, Lâm Tự hỏi:
"Em vẫn ở căn hộ chung cư chứ?"
"Ừm... ngay tầng trên nhà anh."
Giang Tinh Dã không hiểu tại sao mình lại nghe lời người đàn ông trước mặt đến vậy.
Thú thật, cô đương nhiên có thiện cảm với hắn.
Nhưng cái thiện cảm đó, qua sự bào mòn của công việc ngày này qua tháng nọ, cũng chỉ duy trì ở mức độ tương đối ổn định.
Không thụt lùi, nhưng cũng chẳng tiến thêm được bước nào.
Nhưng hôm nay... rốt cuộc là sao chứ?
"Zeroth".
Cô quả thực từng nghe thấy từ này, từ một âm thanh hư ảo nào đó, như thể đang vang vọng trong đầu mình.
Mặc dù cô chưa bao giờ thực sự hiểu ý nghĩa của nó.
Nhưng... tiềm thức luôn mách bảo cô rằng, từ này rất quan trọng.
Đây là cái gì... từ khóa an toàn sao??
Cô ngẩng đầu nhìn Lâm Tự, ánh đèn đường chập chờn chiếu lên mặt hắn.
Người này...
Không còn là Lâm Tự mà cô từng biết nữa!
"Rốt cuộc anh là ai??"
Giang Tinh Dã không kìm được buột miệng hỏi, còn Lâm Tự thì chẳng thèm quay đầu lại, đáp:
"Chồng em."
"???"
Giang Tinh Dã suýt chút nữa thì vấp ngã, đúng lúc này, hai người đã bước vào chung cư, đi vào trong thang máy.
Nhìn khung cảnh quen thuộc này, Lâm Tự có cảm giác thiếu chân thực mãnh liệt.
Trước đây mỗi lần vào Thế giới vòng tay, môi trường hắn thấy đều hoàn toàn "cách biệt" với thế giới hiện thực.
Nhưng lần này...
Thời gian quá gần.
Chỉ vỏn vẹn hai năm.Hầu hết mọi thứ trong tòa chung cư này thậm chí còn chưa hề thay đổi.
Trong thoáng chốc, hắn gần như không phân biệt được mình đang ở hiện thực hay trong Thế giới vòng tay.
Nhưng cảm nhận được sự kháng cự ngầm của Giang Tinh Dã bên cạnh, hắn lập tức tỉnh táo lại.
Giang Tinh Dã trong hiện thực đâu có như thế này!
Nếu hắn kéo tay cô vào thang máy với vẻ vội vã thế kia, khéo cô đã buông lời trêu chọc rồi sáp lại gần hắn từ lâu rồi!
"Ting!"
Thang máy dừng ở tầng nhà Giang Tinh Dã. Lâm Tự chỉ vào khóa cửa, ra lệnh:
"Mở cửa đi."
Giang Tinh Dã không mở, ánh mắt đầy vẻ đề phòng:
"Nói rõ xem rốt cuộc là chuyện gì đã!"
Lâm Tự biết mình không thể khiến cô tin tưởng ngay lập tức, nhất là khi cô chưa nhận được nhiều thông tin từ Kênh không gian cao chiều, cũng chưa hiểu mối quan hệ giữa "Bướm" và "Hoa phấn".
Nhưng may thay, hắn vẫn nắm trong tay một thông tin tuyệt đối có thể thuyết phục cô.
"Cà phê."
"Em để ý anh bắt đầu từ ly cà phê hôm anh mới vào làm."
"Dù sau này có xảy ra chuyện gì, thế giới này thay đổi ra sao, thì điểm này tuyệt đối không đổi."
"Chuyện này em chưa từng kể với ai, kể cả anh, đúng không?"
"Nhưng anh biết!"
"Mở cửa đi, anh sẽ giải thích từng chuyện một!"
Nghe đến đây, vẻ mặt Giang Tinh Dã cuối cùng cũng dao động.
Do dự một lát, cô mới chịu mở cửa.
Vừa vào nhà, Lâm Tự lập tức đóng sầm cửa lại, hỏi dồn:
"Em có nhận được thông tin kỹ thuật nào từ Kênh không gian cao chiều không?"
"Ví dụ như Phản ứng tổng hợp hạt nhân, hay Siêu dẫn nhiệt độ phòng chẳng hạn..."
"Sao anh biết?!"
Giang Tinh Dã sững sờ nhìn Lâm Tự.
"Vì những thông tin đó là do anh truyền cho em!"
Lâm Tự nói nhanh:
"Giờ anh cần xác nhận một điểm, em đã tiết lộ những kỹ thuật này cho ai chưa? Em có ý thức được thân phận 'Hoa phấn' của mình không?"
Câu hỏi này thực ra không cần trả lời.
Nhìn ánh mắt mờ mịt của Giang Tinh Dã, Lâm Tự đã có đáp án.
Chưa.
Cô ấy lúc này vẫn chưa phải là Hoa phấn.
Cô chỉ mới là một "Người trải nghiệm chiều không gian cao hơn" vừa tiếp nhận thông tin kỹ thuật sơ khai mà thôi.
Hai năm...
Hình như chậm hơn so với thế giới Thời đại tàu vũ trụ một chút?
Nhưng thực tế đã nhanh hơn thế giới Thời đại Mờ mịt rồi.
Tuy nhiên, việc truyền tải thông tin có tính ngẫu nhiên, nên cũng coi là bình thường.
Lâm Tự thở hắt ra một hơi.
Sau đó, hắn nhìn thẳng vào Giang Tinh Dã, giọng trịnh trọng:
"Những lời anh sắp nói sau đây, em phải nghe cho kỹ."
"Vì nếu bỏ sót một câu, trong tương lai, rất có thể em sẽ chết."
"Nghe này..."
"Khoan đã!"
Giang Tinh Dã cắt ngang lời Lâm Tự.
Cô nhìn hắn chằm chằm, hỏi:
"Ý anh là... anh đến từ tương lai?""Đúng vậy!"
Lâm Tự nhanh chóng giải thích một lượt về cơ chế "Bướm - Hoa phấn" cho Giang Tinh Dã. Nghe xong, đôi mày cô lập tức nhíu chặt.
Trầm ngâm một lát, cô hỏi lại:
"Nếu đúng là anh đến từ tương lai, những thông tin em 'nhận được' đều do anh gửi..."
"Thế thì cái từ 'Người sửa sai' có nghĩa là gì?"
"Tại sao nó cứ xuất hiện mãi trong đầu em thế?"



