Từ khi Phong Nghiên Sơ đặt chân đến Mạc Dương, nơi đây chưa từng có mưa tuyết. Nhưng giờ khắc này, bầu trời bỗng trở nên âm u, gió bên ngoài bắt đầu rít gào, chẳng mấy chốc, những bông tuyết đã lả tả rơi xuống.
Khi Giang Hành Chu trở về huyện nha, mặt đất đã phủ một lớp trắng mỏng. Thần sắc hắn đầy vẻ phẫn nộ: "Hà gia này quả thực đáng hận!" Dứt lời, hắn đấm mạnh một quyền xuống mặt bàn.
Phong Nghiên Sơ rót một chén trà nóng đưa qua, an ủi: "Ngươi tự chọc mình tức đến sinh bệnh thì có ích gì? Uống chút trà cho hạ hỏa đi."




