Sự khác biệt thực sự giữa thật và giả chính là, người thật khi nghe những lời này ắt sẽ tự khai báo gia thế để chứng minh bản thân, lại còn bình tĩnh ung dung; còn kẻ giả thì lại giống như người trước mắt đây.
Lý Dung Khanh nghe xong lập tức cuống lên, nếu thật sự bị bắt đến quan phủ, những lớp ngụy trang trước đó của nàng sao chịu nổi điều tra. “Ngươi... ngươi nói bậy bạ gì thế! Ta là nữ tử nhà lành, nhà ở hẻm Trúc phía đông thành, mang họ Lý!”
“Phía đông thành? Nhà ngươi là thương hộ? Buôn bán cái gì?” Không trách Tôn Diên Niên lại đoán như vậy, Đông phú Tây quý, Nam bần Bắc tiện, phía đông thành quả thực có rất nhiều thương hộ sinh sống.
“Nhà ta mới chuyển đến Kinh thành, trước đây làm nghề buôn châu báu.” Lý Dung Khanh lại vội biện bạch.




