Đêm đó, đại nương tử liền biết chuyện.
Trước đây cũng đã nhắc nhở Lưu thị vài lần, nhưng mỗi lần nói xong chỉ được một thời gian rồi lại tái phạm. May mà đại lang là người biết phân biệt phải trái, nàng mới đành buông tay.
Đại nương tử mệt mỏi cả ngày, nằm trên giường nghỉ ngơi, nghe Đồng Tước báo tin xong, khóe môi khẽ nở một nụ cười nhạt: "Rốt cuộc xuất thân vẫn kém cỏi, chỉ có thể nhìn thấy một tấc đất trước mắt. Như vậy cũng tốt, hầu gia xử lý, ai cũng không thể nói ra nói vào được."
Bán Hạ đang đốt hương an thần trong lư, nghe vậy liền nói: "Hôm nay nô tỳ còn nghe Lưu di nương khoe khoang trước mặt Vương di nương một hồi, trong lời nói ngầm chê bai nhị lang quân. Ấy vậy mà Vương di nương trước mặt nhị lang quân lại chẳng hề nhắc đến nửa lời."




