Không hiểu vì sao, Vu Sinh vẫn có thể cảm nhận được “vết máu” mình đã để lại trước đó – mặc dù trên lý thuyết những vết máu đó đã lưu lại ở thế giới hiện thực, nhưng một loại chỉ dẫn mơ hồ nào đó vẫn đang có hiệu lực trong không gian quỷ dị này.
Chúng tựa như đang tỏa ra ánh sáng đỏ thẫm trong hành lang u tối, vạch nên một con đường giữa lằn ranh sinh tử, len lỏi giữa những sợi tơ nhện đen mang điềm báo tận thế.
Vu Sinh không rõ mình đã đi bao xa, cảnh tượng đơn điệu lặp lại cùng không gian tĩnh mịch quá đỗi khiến hắn nhanh chóng mất đi cảm giác về thời gian và phương hướng. Song, hắn vẫn cảm nhận được, mình đang dần tiến gần đến trung tâm của toàn bộ cơ sở.
Những sợi tơ nhện quanh đây dần hiện ra sự sắp xếp có quy luật, từ xa xa chỉ về một hướng.




