[Dịch] Đều Trọng Sinh Ai Còn Xã Hội Đen

/

Chương 55: Anh em một lòng, nhiệt huyết vô hạn, Hàn Băng mời khách

Chương 55: Anh em một lòng, nhiệt huyết vô hạn, Hàn Băng mời khách

[Dịch] Đều Trọng Sinh Ai Còn Xã Hội Đen

Vô Liêu Tiểu Bạch A

8.010 chữ

24-01-2026

Giọng Tần Giang càng lúc càng lớn.

Cuối cùng, giọng nói ấy vang vọng khắp tầng thượng, lọt vào tai tất cả anh em, khiến họ rưng rưng nước mắt.

Đứa con hư trong mắt cha mẹ!

Kẻ vô dụng trong mắt họ hàng!

Cặn bã xã hội, lũ sâu bọ lẩn lút trong bóng tối!

Lăn lộn giang hồ... có gì đáng tự hào sao?

Không... chẳng có gì đáng tự hào, thậm chí ở một mức độ nào đó còn chẳng dám nói ra, chẳng thể ngẩng mặt với đời.

Nhưng giờ đây, Giang ca đã cho họ thể diện, cho họ tương lai, cho họ cơ hội đường đường chính chính sống trên cõi đời này.

Khoảnh khắc này:

Họ đã không thốt nên lời, bất kỳ câu chữ nào cũng không thể diễn tả hết quyết tâm dốc lòng vì Tần Giang lúc này.

Bên cạnh.

Chu Chính chứng kiến cảnh này không khỏi gật đầu: “Thủ đoạn thu phục lòng người của Giang ca đúng là ngày càng cao tay. Bây giờ dù có bảo những người này đi xử lý ai đó, e rằng cũng chẳng có ai do dự.”

Đương nhiên.

Hắn cũng nhận ra lời Tần Giang nói không phải là lời nói suông.

Từ những việc Tần Giang làm gần đây có thể thấy, hắn không định để anh em Hắc Long dính phải vết nhơ. Thật ra Chu Chính không hiểu, đã lăn lộn giang hồ thì làm gì có chuyện hoàn toàn trong sạch, thế thì còn gọi là giang hồ nữa sao? Chỉ là hiện tại mọi chuyện đang phát triển theo chiều hướng tốt nên hắn cũng không nói thêm gì.

Đương nhiên.

Hắn không biết rằng Tần Giang đã quyết định sẽ không bao giờ dính dáng đến giang hồ.

Tần Giang phóng tầm mắt nhìn xuống khung cảnh Bắc khu, ngắm nhìn từng khu phố sầm uất, những cảnh quan hoa lệ, chứ không để tâm đến mấy quán ăn vỉa hè lộn xộn phía dưới. Đứng ở trên cao, tự nhiên sẽ bỏ qua một vài thứ.

Kiếp trước:

Hắn mất hai năm để từ một tên côn đồ quèn leo lên đến đỉnh cao.

Kiếp này:

Hắn chỉ mất hai tháng!

Hơn nữa, con đường kiếp này của hắn vô cùng trong sạch, ít nhất so với kiếp trước thì sạch sẽ đến mức khó tin.

Trong lòng hắn không khỏi dâng trào hào khí.

Có con đường đúng đắn!

Có kinh nghiệm sống lại!

Có mấy trăm anh em!

Hắn... Tần Giang, kiếp này sao có thể cam chịu tầm thường, sao có thể để anh em dưới trướng phải sống đời vô danh!

Sao không quậy một trận cho ra trò, làm một vố thật lớn!

Lúc này.

Dự định ban đầu của hắn chỉ là làm một khu chợ đêm tổng hợp quy mô lớn đã thay đổi. Hắn có một kế hoạch lớn hơn, một kế hoạch mà có thể nhiều người cho là không có triển vọng, nhưng lại cực kỳ phù hợp với hắn lúc này:

【Bất động sản】

Một ngành nghề sắp bay vút lên trời xanh!

Rồi lại sắp rơi xuống vực sâu!

Tuy nhiên, đối với một Tần Giang biết trước tương lai như hắn, hắn hoàn toàn có thể rút lui trước khi vực sâu ập đến, và nhanh chóng chuyển sang các ngành khác, dựa vào nguồn vốn dồi dào kiếm được từ bất động sản... như mãnh long quá giang.

Huống hồ, anh em dưới trướng hắn, chỉ một Tùng Giang Bất Dạ Thành chưa chắc đã chứa hết, cũng không hoàn toàn phù hợp. Bất động sản lại hoàn toàn ăn khớp với Hắc Long, độ tương thích với đám anh em dưới quyền cũng cao.

Tần Giang không nghĩ lan man nữa.

Dù có thật sự làm ngành này thì cũng không phải bây giờ. Ngưỡng cửa của ngành bất động sản quá cao, vài triệu ném vào còn chẳng đủ tạo nên gợn sóng. Việc cấp bách của hắn bây giờ là nhanh chóng dựng lên khung chợ đêm, đưa Tùng Giang Bất Dạ Thành vào kế hoạch để tích lũy một lượng vốn lớn.

Nghĩ đến đây.

Hắn cất giọng dõng dạc: “Trong vòng một năm, ta muốn cả Bắc khu đều biết đến danh Tần Giang, để Hắc Long đứng vững trên đỉnh Bắc khu!”

“Các huynh đệ... có nguyện giúp Tần Giang không!”

Lời này vừa dứt.

Các huynh đệ Hắc Long vốn đã vô cùng phấn khích, giờ đây ai nấy đều mặt đỏ bừng.

Lời này!

Có trung nhị không!

Rất trung nhị, nhưng đàn ông đến chết vẫn là thiếu niên, huống hồ... họ đang ở độ tuổi sung sức nhất!

Soạt!

Tần Giang giơ ly rượu lên:

“Ai nguyện... cạn ly!”

Xung quanh.

Dù là Chu Chính, Tứ Cửu hay cả trăm người còn lại, tất cả đều không chút do dự giơ ly rượu lên, không nói thêm lời thừa thãi:

“Cạn ly!”

“Cạn ly!”

“......”

Choang!

Tần Giang uống cạn ly rượu rồi thẳng tay đập mạnh, chiếc ly vỡ tan trên sàn, phát ra tiếng loảng xoảng giòn giã.

Thấy vậy.

Những người khác cũng không kìm được mà thi nhau đập ly:

Choang! Choang! Choang!

Tiếng vỡ vụn không ngừng vang vọng khắp phòng riêng tầng thượng.

“Ha ha...”

Tần Giang ngửa mặt lên trời cười lớn, khí phách ngút trời.

...

Bên ngoài.

Mười nhân viên phục vụ đang đứng chờ nghe tiếng loảng xoảng từ bên trong vọng ra mà mặt cắt không còn giọt máu.

Nhân viên A: “Này, bên trong có chuyện gì vậy? Đánh nhau à? Dữ dội thế? Không lẽ có án mạng?”

Nhân viên B: “Làm sao bây giờ? Chúng ta có nên vào ngăn không? Không phải là có chuyện thật đấy chứ?”

Nhân viên C: “Cậu điên à, hơn trăm người bên trong rõ ràng không phải người đàng hoàng, có khi là chia chác không đều nên đánh nhau đấy. Vào đó mà an toàn được chắc? Lỡ nhìn thấy thứ không nên thấy thì chết thế nào cũng không biết, loại người đó chúng ta không dây vào được đâu.”

Nhân viên D: “Mau liên hệ quản lý....”

Ngay sau đó.

Hắn ta vội vàng nói qua tai nghe: “Quản lý, quản lý, tôi là Tiểu Đinh, tầng thượng có vấn đề nghiêm trọng, mau đến ngay!”

...

Tầng một.

Trong khu ghế ngồi cạnh cửa sổ của đại sảnh.

Hàn Băng vô cùng tao nhã mời Liễu Như Yên ngồi xuống: “Anh quen quản lý khách sạn, nên đã đặc biệt dặn anh ấy giữ lại chỗ ngồi đẹp này.”

“Chỗ ngồi đẹp ở khách sạn năm sao không dễ kiếm đâu, vừa hay có thể ngắm cảnh sông, bên cạnh chính là dòng Tùng Giang cuồn cuộn!”

Vừa nói, hắn vừa chỉ tay ra phía dòng sông không xa bên ngoài.

Liễu Như Yên hài lòng gật đầu.

Gia cảnh cô bình thường, đương nhiên chưa từng đến khách sạn năm sao bao giờ, dù Tần Giang có chịu chi tiền lớn mời thì cô cũng không muốn.

Cô quan tâm hơn đến tiền bạc trong tay và những món đồ thực dụng.

Ăn uống... không thể mang lại cho cô quá nhiều cảm giác thỏa mãn, ai bảo thời này chưa thịnh hành khoe ảnh lên mạng xã hội chứ.

Đương nhiên.

Cô vẫn cầm điện thoại lên bắt đầu tự sướng, việc khoe ảnh lên mạng xã hội có thịnh hành hay không không quan trọng, ít nhất hiện tại cô phải chụp lại để sau này khoe cũng chưa muộn. Bây giờ cũng có một số phần mềm mạng xã hội nhưng chưa được giới học sinh chú ý nhiều mà thôi.

Thấy cảnh này, Hàn Băng thầm bĩu môi.

Vị trí này nhìn có vẻ đẹp, có thể ngắm cảnh sông nhưng thực ra cũng bình thường, tầng một thì ngắm được cảnh sông gì chứ, chỉ có thể lừa được loại người chưa từng trải sự đời như Liễu Như Yên mà thôi.

Hắn không khỏi lẩm bẩm:

“Giả vờ thanh cao, giả vờ ngây thơ, giả vờ là tiểu thư khuê các có học thức, cũng không tự xem lại mình là cái thá gì. Còn muốn lấy đồ từ mình mà không cho mình chiếm tiện nghi à, không đời nào...”

“Hôm nay để xem tao làm sao có được mày...”

Đương nhiên, ngoài mặt hắn vẫn cười tươi rói, đưa thực đơn ra: “Em muốn ăn gì cứ gọi, hôm nay sinh nhật em là lớn nhất, anh mời, cứ thoải mái mà ăn.”

Liễu Như Yên cũng chẳng khách sáo, nhìn vào thực đơn và gọi thẳng mấy món trông có vẻ đắt tiền.

Phía đối diện.

Hàn Băng dù tiếc đứt ruột nhưng vẫn phải giả vờ bình thản. Thấy Liễu Như Yên định gọi thêm, hắn vội nói: “Chừng này là được rồi... cứ chuẩn bị đi... À, mang lên một chai rượu vang mà tôi gửi ở đây.”

Hắn nhanh chóng đưa thực đơn cho nhân viên phục vụ. Còn về chai rượu vang “gửi ở đây” của hắn, hừ, chẳng qua chỉ là mấy loại rượu vang ngoại rẻ tiền, ít người biết đến mà thôi, nói là “gửi ở đây” chẳng qua chỉ để làm màu thôi.

Hơn nữa, đợi rượu vang mang lên, hắn muốn ba hoa chích chòe thế nào cũng được, đằng nào cũng chẳng ai biết giá trị thật của mấy chai rượu này, có thể lừa mấy cô gái ham hư vinh đến ngây người ra.

Chiêu này của hắn trăm phát trăm trúng!

Chẳng mấy chốc, rượu và thức ăn được mang lên. Hàn Băng ra vẻ vô cùng lịch lãm phục vụ Liễu Như Yên, đồng thời ba hoa về lịch sử những chai rượu mà hắn “gửi ở đây”.

Quả nhiên.

Liễu Như Yên nghe rất say sưa, ánh mắt cũng lộ rõ vẻ ngưỡng mộ.

Lúc này.

Quản lý chậm rãi bước ra, nói: “Chào cô gái xinh đẹp, tôi là quản lý khách sạn, cũng là bạn của Hàn thiếu. Chào mừng cô đến dùng bữa tại Vân Đỉnh, Vân Đỉnh rất vinh dự khi được đón tiếp một vị khách xinh đẹp như cô.”

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!