Rất nhanh.
Nồi lẩu cũng đã vơi đi kha khá.
Có Tứ Cửu, cái tên ham ăn này ở đây thì đúng là đũa lia như gió, miệng xúc như xe ủi, vèo một cái là xử lý gọn mấy cân thịt rau. Dù Uông Phong và những người khác có muốn ăn cũng chẳng còn lại gì, huống hồ hôm nay họ tìm Tần Giang đâu phải để ăn lẩu.
Cạch!




