“Ma đạo tu sĩ? Là loại giết người không chớp mắt, chỉ cần một tiếng hô là có thể dọa trẻ con khóc thét sao? Cảm giác thật oai phong...”
Trong khu ghế của Tiềm Long Viện, Khương Kiệt mở to hai mắt, ánh mắt sáng rực.
Tiếp đó, hắn bất giác ngẩng đầu nhìn Khương Niếp Niếp ở phía trước, thầm nghĩ trong lòng: “Hừm, ta nhất định phải tìm cơ hội để Hàn ca dẫn ta gia nhập ma môn!”
“Đợi Khương Kiệt đại ma vương ta đây vang danh thiên hạ, chắc chắn chỉ cần một danh hiệu là có thể dọa cho nha đầu mập này sợ đến hồn bay phách lạc, đến lúc đó, gọi nàng tới pha trà, xoa vai, bóp chân.”




