Phương Tri Ý cười lạnh trong lòng, cô ả này đến tận lúc này vẫn cảm thấy bản thân không hề sai.
Quả nhiên, ngay sau đó Lâm Vãn Tinh kêu lên: “Các ngươi nhìn xem, hắn chẳng phải vẫn đang yên lành đó sao? Trước đó còn vu oan cho ta!”
Dứt lời, nàng che mặt vừa khóc vừa chạy vụt ra ngoài. Cố Hằng vội vàng đuổi theo, trước khi đi còn trừng mắt nhìn Phương Tri Ý một cái, tựa như đang trách móc hắn đã dọa sợ Lâm Vãn Tinh.
“Đầu óc nàng ta có vấn đề à?” Lý Phi lẩm bẩm. Nhìn thấy Phương Tri Ý, hắn mừng rỡ ra mặt: “Lão đại, huynh không sao thì tốt quá rồi!”




