Buổi tối, Phương Tri Ý tóc tai bù xù đến điểm hẹn, Lâm Chu tỏ ra vô cùng nhiệt tình. Tiền trong tay hắn không nhiều, nhưng bây giờ rõ ràng Phương Tri Ý đã có đường làm ăn, hắn nhất định phải làm rõ xem y đang làm gì. Nếu có thể kiếm tiền thì hắn cũng phải bám theo, nếu y không dắt hắn theo… thì kiểu gì hắn cũng phải phá cho bằng được! Bản thân đã ra nông nỗi này, dựa vào đâu mà y được phất lên chứ? Phương Tri Ý vẫn không nói gì nhiều, Lâm Chu đành phải chủ động gợi chuyện, nhưng chủ đề của hắn vẫn nhanh chóng quay về người vợ đã bỏ đi và người cha nóng nảy.
"Ngươi ngốc thế, không tìm được nàng ta thì không biết tìm đến nhà nàng ta à?"
Phương Tri Ý ngáp một cái.
Lâm Chu sững sờ, đúng vậy! Nhưng hắn lại nhanh chóng chuyển chủ đề. "Tri Ý, chúng ta là huynh đệ bao năm, có chuyện gì tốt thì phải dắt ta theo với chứ."




