Trình Thải Vân chắp tay, nhắm mắt đang khấn thì sau tai bỗng có một luồng gió lạnh thổi qua, không chỉ làm tóc mai nàng khẽ bay mà còn mang theo giọng nói của một nam tử lạ lẫm.
“Tiểu sinh Lục Tử Chiêm, là người Tân Môn, nay lên kinh ứng thí đi ngang qua đây, bụng đói cồn cào mà trên người lại không có một đồng. Chẳng hay cô nương có thể tặng tiểu sinh vài cái màn thầu để lót dạ được không?”
“Á! Quỷ!”
Trình Thải Vân hét lên một tiếng, giọng đã pha lẫn tiếng khóc.




