“Chắc chắn là vì chuyện Khuyết giáo mà đến! Mấy ngày trước, thiên kiêu của hai thượng tông Tử Dương và Vân Thủy đều đã bại trận, không biết vị này thì sao...”
“Haizz, khó lắm! Tên Thương Dật Minh kia quả thực chẳng phải người, ngay cả Vương Cảnh, Lâm Hải Thanh cũng không phải đối thủ của hắn. Vị này nhìn còn trẻ quá, e rằng...”
Trần Khánh thần sắc vẫn bình thản, đối với những ánh mắt soi mói xung quanh cứ như không thấy, chỉ lẳng lặng quan sát tòa hoàng thành ngàn năm này.
Dọc đường, tửu lầu khách điếm san sát, từng luồng ánh mắt từ bốn phương tám hướng đổ về, khí tức mạnh yếu đan xen, hiển nhiên nơi đây đã hội tụ đủ các thế lực.




