Bình bá vừa đi khỏi thì Chu Vũ tới.
Ánh mắt hắn ánh lên vẻ hưng phấn, vừa vào cửa đã ôm quyền hành lễ: “Trần sư huynh!”
“Nghe nói đệ mới xuống núi hôm kia? Có nghe ngóng được tin tức gì không?” Trần Khánh ra hiệu cho hắn ngồi xuống.
Chu Vũ hạ thấp giọng, ngữ khí có vài phần trịnh trọng: “Sư huynh, mấy ngày huynh bế quan, bên ngoài đã xảy ra một chuyện động trời! Chấn động cả Yên quốc luôn!”




