"Chị Liễu, chị..." Thấy người mới đến cư xử như vậy, Quách Hiểu Như hơi sốt ruột.
Liễu Bình trước đây luôn cậy mình là nhân viên cũ, lại có chút nhan sắc nên đã câu dẫn được vài thương nhân và Võ giả. Cô ta thường xuyên bắt nạt những đồng nghiệp ít kinh nghiệm hơn.
Ngay cả quản lý của họ thấy cô ta cũng phải đau đầu.
Ai bảo cô ta đủ lẳng lơ, lại còn có một Võ giả ngốc nghếch chịu dính vào.
Tuy Võ giả này cấp bậc không cao, chỉ là Tam phẩm, nhưng cũng không phải là người mà đám nhân viên bình thường ở sàn giao dịch bất động sản có thể so bì.
Huống hồ trong nhà người ta còn có một bề trên địa vị không thấp.
Có người này chống lưng, Liễu Bình ở đây ngang ngược như cua bò.
Cô ta còn có thể thông qua mối quan hệ của người đó để lôi kéo một số phú thương đến mua nhà.
Nói cho cùng, những người này cũng nể mặt gia đình Võ giả kia nên mới đến ủng hộ.
Trong thế giới này, thương nhân không phải Võ giả, dù có đầu óc kinh doanh đến mấy cũng phải lôi kéo Võ giả.
Chẳng phải sao, Tổng giám đốc Cừu này chính là do gã Võ giả kia của Liễu Bình lôi kéo đến.
"Cái gì mà này với nọ. Mau đi pha trà cho Tổng giám đốc Cừu đi, không có chút mắt nhìn nào cả."
Liễu Bình cắt ngang lời Quách Hiểu Như, hai mắt trợn trừng.
"Em... em đang tiếp khách."
Quách Hiểu Như cũng hơi tức giận. Ngày thường sai vặt bọn cô thì thôi đi, hôm nay cô đang tiếp khách mà còn bị bắt đi pha trà, vừa rồi lại còn đẩy thẳng khách của cô ra, đúng là quá đáng.
"Khách hàng?" Lúc này Liễu Bình mới nhìn sang Lâm Mặc và Trịnh Hòa Bình.
Khi thấy trang phục của hai người, cô ta hơi sững lại.
Nhưng ngay sau đó lại trở lại bình thường.
Tuy hai người này trông có vẻ là Võ giả, nhưng dạo gần đây cô ta cũng theo người tình của mình gặp qua vài nhân vật lớn Lục, Thất phẩm, thậm chí một vị Chỉ huy sứ ở Đông bộ, cô ta cũng may mắn được đi cùng người tình tham gia một bữa tiệc.
Còn hai người trước mặt này, dù là Võ giả thì cũng chỉ đến thế.
Hoàn toàn không giống những nhân vật lớn có cấp bậc cao.
Trịnh Hòa Bình đã trải qua nhiều năm thăng trầm, nếu không phải lần này hấp thu Nước sinh mệnh loại bỏ phần lớn nếp nhăn thì trông chú còn già hơn nữa.
Dù vậy, lúc này, giữa hai hàng lông mày của chú vẫn lộ rõ vẻ phong trần.
Một người như vậy, rõ ràng là quen chịu khổ, làm gì có chút tướng mạo phú quý nào? Liễu Bình tự cho mình là người từng trải, đương nhiên sẽ không để họ vào mắt.
"Thôi được rồi, họ chắc cũng chỉ đến xem cho biết thôi, không mua nổi đâu. Hôm nay Tổng giám đốc Cừu muốn đặt cọc rồi, cô không phân biệt được nặng nhẹ à? Đừng lằng nhằng nữa, mau đi pha trà đi."
Nói xong, Liễu Bình áy náy nhìn người đàn ông trung niên bụng phệ phía sau, tiện thể liếc mắt đưa tình một cái mà cô ta tự cho là quyến rũ.
Thấy Liễu Bình ngang ngược như vậy, không coi khách hàng của mình ra gì, Quách Hiểu Như tức đến phát điên.
"Cô có thái độ gì vậy? Cô Quách đang giới thiệu các loại căn hộ cho chúng tôi, dựa vào đâu mà bắt cô ấy đi pha trà cho cô?"
Lúc này, Trịnh Hòa Bình vốn hiền lành cũng không nhịn được nữa, tức giận chất vấn.
Ban đầu, chú thấy ở đây quá đắt, dù biết Lâm Mặc hiện tại rất giàu, chú vẫn định khuyên Lâm Mặc đi xem chỗ khác.
Nhưng bây giờ, lại bị người ta đối xử như vậy, chú ấy cũng hơi tức giận rồi.
"Dựa vào cái gì? Dựa vào..." Thấy Trịnh Hòa Bình như vậy, Liễu Bình cười khẩy, đang định buông lời châm chọc.
Nào ngờ, một cái bạt tai giáng thẳng xuống.
Liễu Bình như diều đứt dây, bị một cái tát văng xuống đất, nửa bên mặt sưng vù ngay lập tức, tai ù đi, đầu óc choáng váng, một lúc lâu vẫn không gượng dậy nổi.
Lâm Mặc lạnh lùng liếc cô ta một cái.
"Thằng khốn, mày dám đánh người à? Người đâu, bắt nó lại cho tao!"
Thấy Lâm Mặc đột nhiên ra tay, Tổng giám đốc Cừu sững người, sau đó nổi giận đùng đùng.
Tuy Liễu Bình chỉ là một món đồ chơi, nhưng cũng phải xem chủ của nó là ai. Lão vốn còn định dựa vào con ả này để nói tốt vài câu cho mình, thổi chút gió bên gối với vị kia.
Vậy mà bây giờ lại bị người ta đánh ngay trước mặt mình, thế này còn ra thể thống gì nữa?
Những thương nhân có chút gia sản thường sẽ nuôi vài Võ giả cho riêng mình, Cừu Bách Thiên dĩ nhiên cũng không ngoại lệ.
Lời vừa dứt, ba bóng người từ phía sau lão ta vọt ra, đó chính là vệ sĩ của lão, ba Võ giả Tứ phẩm.
Thông thường, Võ giả Tứ phẩm đã được xem là những người có thực lực rất mạnh.
Phải biết rằng, một Võ giả Tứ phẩm nếu có quan hệ tốt thì đã có thể làm tới chức Chủ quản trong tòa nhà của Võ Minh phân bộ.
Ba người vừa xuất hiện, không nói một lời, ra tay ngay lập tức.
Võ giả Tứ phẩm ra tay nhanh như chớp, trong nháy mắt đã tấn công đến trước mặt Lâm Mặc.
Thấy nắm đấm to như cái đấu sắp nện vào người Lâm Mặc, khóe miệng Cừu Bách Nhật đã nhếch lên một nụ cười lạnh.
Nhưng giây tiếp theo, lão ta chết lặng.
Lão còn chưa nhìn rõ Lâm Mặc ra tay thế nào, đã nghe thấy ba tiếng bạt tai vang lên.
Sau đó, lão liền thấy ba tên vệ sĩ của mình bay ngược ra ngoài.
Sau khi rơi xuống đất, cả ba còn hộc máu không ngừng.
Cảnh tượng đầy kịch tính này khiến đầu óc lão nhất thời không tiếp thu nổi.
Trong mắt lão, Lâm Mặc chỉ đứng yên ở đó, tay chân đều không hề động đậy.
Còn người của mình thì lại như tự bay ngược ra ngoài, thật quá vô lý.
Ba người này đều là Võ giả Tứ phẩm đấy, sao có thể như vậy được?
"Các người đang làm cái quái gì vậy?”
Vì không thể hiểu nổi, Cừu Bách Nhật giận dữ gầm lên.
Mình đã bỏ ra bao nhiêu tiền để nuôi đám Võ giả này.
Ai ngờ vừa đánh đã ngã lăn ra, chẳng làm nên tích sự gì? Còn phun máu nữa chứ?
Nhưng mặc cho lão gào thét thế nào, ba người kia vẫn cứ nằm trên đất không gượng dậy nổi.
Ánh mắt họ nhìn Lâm Mặc tràn ngập vẻ kinh hãi.
Vẻ mặt ai nấy đều đau đớn.
Giữa các Võ giả, chỉ cần ra tay là biết mạnh yếu.
Lúc này họ biết rất rõ, thiếu niên trước mắt này mạnh đến đáng sợ.
Ngay cả khí tức của đối phương cũng không cảm nhận được đã bị đánh bại, có thể thấy khoảng cách thực lực lớn đến mức nào.
"Cô Quách, phiền cô dẫn chúng tôi đi xem nhà mẫu."
Lâm Mặc cũng lười dây dưa với bọn họ, chỉ là một đám tép riu, đánh một trận là xong.
"A? Ồ, vâng..." Quách Hiểu Như vẫn còn đang sững sờ, bị tiếng gọi của Lâm Mặc kéo về thực tại, cô lúng túng hỏi: "Lâm tiên sinh, ngài muốn xem nhà ở khu nào ạ?"
"Ừm, đến Khu A xem thử đi."
Lâm Mặc suy nghĩ một lát rồi nói.
Chung cư quá đông người, không thích hợp để tu luyện.
Nhà phố kiểu Tây tuy một tòa chỉ có sáu tầng, mỗi tầng một hộ, nhưng trên dưới vẫn có người ở.
Khi tu luyện, cần nhất chính là sự yên tĩnh.
Biệt thự song lập và nhà phố kiểu Tây cũng tương tự như vậy.
Hơn nữa, đừng nói là hắn cứ dăm ba bữa lại thăng cấp, động tĩnh không hề nhỏ.
Ngay cả chú Trịnh Hòa Bình, bây giờ có đủ tài nguyên vật liệu, tốc độ thăng cấp cũng sẽ rất nhanh.
Vẫn là biệt thự độc lập, phù hợp với họ hơn.
"Vâng, à?" Quách Hiểu Như theo thói quen đáp một tiếng, nhưng chợt sững người, kinh ngạc nhìn Lâm Mặc: "Anh Lâm..."
"Ừm, đúng rồi, dẫn tôi đi xem căn Kim Ngưu Tọa đi."
Cũng thật trùng hợp, cả Lâm Mặc và chú Trịnh Hòa Bình đều thuộc cung Kim Ngưu, sinh nhật của hai người cũng chỉ cách nhau vài ngày.
Vừa hay biệt thự ở đây được thiết kế theo mười hai cung hoàng đạo, rất hợp ý hắn.
"Vâng, Lâm tiên sinh, mời ngài đi theo tôi."
Quách Hiểu Như tuy kinh ngạc nhưng không hề tỏ ra vui mừng.
Căn biệt thự Kim Ngưu Tọa kia có giá tận 1,7 tỷ lận.
Tuy vừa rồi Lâm Mặc ra tay rất mạnh mẽ, nhưng nhìn tuổi tác của hắn thế nào cũng không giống người mua nổi biệt thự Kim Ngưu Tọa.
"Chẳng lẽ vị Lâm tiên sinh này là con cháu gia tộc nào đó sao?" Quách Hiểu Như đột nhiên nghĩ đến điều này.
Tuy nhiên, khách còn chưa quyết thì mọi chuyện vẫn chưa có gì chắc chắn, cô không vội mừng thầm.
"Đứng lại... Đồ khốn, mày dám đánh tao à? Có giỏi thì đừng có chạy!" Đúng lúc này, Liễu Bình cuối cùng cũng lồm cồm bò dậy, một tay ôm lấy bên má sưng vù, một tay rút điện thoại ra gọi đi.
"Lão Triệu, tôi và Tổng giám đốc Cừu sắp bị đánh chết rồi, mau đến cứu chúng tôi!”
Liễu Bình vừa nãy còn đang gào mồm chửi bới, điện thoại vừa kết nối đã lập tức nức nở khóc lóc, cái giọng điệu õng ẹo đó nghe mà nổi cả da gà.



