"Kẻ thù đã diệt sạch, về thôi, về thôi!"
Trang Bất Chu vung tay, ba ngàn đạo binh liền tiêu tán, quay về cơ thể. Hắn liếc nhìn nơi vốn là Tam Trọng lâu nay đã biến thành phế tích, nở một nụ cười phóng khoáng, sau đó không chút lưu luyến, xoay người nhanh chóng rời đi.
"Thú vị thật, đại trận trấn lầu Tam Trọng môn của Tam Trọng lâu lại bị phá như vậy, thì ra là thế, thú vị thật. Tam Trọng môn có thể bất chấp mọi loại thần thông pháp thuật, nhưng bức tường khiên do đạo binh tạo thành vốn không phải là đòn tấn công, mà chỉ đơn thuần dùng sức mạnh tuyệt đối, cưỡng ép đẩy ngang qua, san phẳng một cách thô bạo, khiến cho đại trận Tam Trọng môn ngay cả đất dụng võ cũng không có. Đúng là quá thú vị."
Lão giả trên mái hiên cũng vừa xem một màn kịch hay.




