Giờ phút này, trời đất một mảnh tĩnh mịch.
Bầu không khí có chút vi diệu.
Cố Khuynh Nhan đã hiểu rõ thái độ của Trần Tầm, sau khi hành lễ bèn rời đi.
Trần Tầm liếc nhìn bóng lưng nàng, rồi lại tiếp tục ngắm núi. Nếu đã không làm phiền lẫn nhau, tương kính như tân, vậy cũng tốt.




