“Sao? Không được à?” Triệu Thăng trừng mắt hung tợn, mặt đầy vẻ kiêu ngạo nhìn Ngô Tỉnh Thân.
“Nhưng trước đó huynh đã có một khoản khiếm trướng một trăm linh tám viên linh thạch rồi. Có câu 'có vay có trả, vay nữa mới không khó'! Chi bằng sư đệ thanh toán hết nợ cũ đi đã, rồi hãy vay tiếp, thấy sao?”
“Hừ, chẳng qua chỉ là hơn trăm viên hạ phẩm linh thạch bèo bọt. Tiểu gia là loại người quỵt nợ sao? Ngươi nhìn xem vật này đáng giá bao nhiêu?”Triệu Thăng cố làm ra vẻ khinh thường, tiện tay tháo tấm kim bài hình lục mang tinh bên hông xuống, ném toẹt lên bàn cờ.
Ngô Tỉnh Thân nhìn thấy tấm kim bài này, tim đập nhanh hơn hẳn một nhịp.




