"Phải, con chân long này khi còn sống e rằng đã ngưng tụ được chân linh! Tuyệt đối đừng lại gần, long độc kia vô phương cứu chữa, dưới hóa thần chân quân hít phải là chết." Ngụy Vĩnh An mặt không chút cảm xúc, trầm giọng nói.
Triệu Thăng nghe vậy không khỏi hít một hơi khí lạnh, ngoài thân chợt bùng lên một tầng tử kim linh diễm mỏng, tam thốn chiến kích cũng lặng lẽ trượt vào lòng bàn tay.
"Yêu thú thuộc giống chân long vốn dĩ đã cao hơn đồng cấp nửa giai. Vậy chẳng phải con độc long này là tồn tại tiệm cận Phản Hư sao? Sinh thời nó cũng là tuyệt đỉnh tại Thiên Trụ Giới, cớ sao không thể phi thăng? Đã vậy chết rồi còn bị khảm lên tường làm vật trang trí, thật không thể tin nổi!"Ngay khi phần lớn mọi người đang chìm trong kinh hãi tột độ, trên mặt lộ rõ vẻ tham lam khát cầu, thì bất chợt có kẻ vươn tay chỉ về phía một vật khác nằm giữa chính điện.
"Mau nhìn xem, kia là thứ gì vậy?"




