Lời vừa thốt ra, sắc mặt mấy người xung quanh lập tức thay đổi. Gã đàn ông tóc vuốt ngược – người đang đứng cách xa Vương Ngạn nhất – lộ vẻ chần chừ, hay đúng hơn là chưa dám tin vào kết luận này. Gã khẽ nhổm dậy, ánh mắt dán chặt vào tấm thẻ phòng đang nằm im lìm trên bàn.
"Ý cậu là... màu đỏ chính là quy tắc lần này sao?!"
Tấm thẻ phòng tuy đen tuyền, nhưng bông hoa in trên đó lại có những cánh hoa màu đỏ nhạt.
Họa tiết tinh xảo, sống động như thật, nhưng giờ nhìn vào lại thấy toát lên vẻ âm u, quỷ dị đến rợn người.




