Tiếng ồn ào từ đằng xa vẫn không ngừng vọng lại. Ở cái bàn gần nhất, mấy vị khách ăn mặc lịch sự vừa cười nói rôm rả, vừa thong thả dùng bữa, khung cảnh trông rõ là vui vẻ hòa thuận. Thế nhưng, chỉ cách đó vài mét, bầu không khí giữa đám người chơi dường như đã lạnh ngắt.
Môi cô gái tóc ngắn trắng bệch, cả người cứ nhích dần sang bên cạnh, cố tránh xa hướng Gã béo đang ngồi. Cậu thanh niên mặc áo nỉ và Gã đàn ông tóc vuốt ngược bên cạnh rõ ràng cũng đánh hơi thấy mùi nguy hiểm, theo bản năng cũng dịch ra xa hơn. Rất nhanh, bọn họ đã dồn hết về đầu bên kia của chiếc ghế sofa dài.
Còn ở đầu bên này, chỉ còn trơ trọi mỗi mình Gã béo.
Tình cảnh trông hơi hài hước, nhưng chẳng ai cười nổi.




