Vẫn là con đường lớn kia.
Bốn phía bầu không khí rất khác thường, bởi vì Lý Khải đã sớm bày bố trận địa, cho nên có vẻ âm trầm, khiến người ta cảm thấy không được thoải mái cho lắm.
Nhưng Kim Bất Hoán lại giống như không cảm nhận được gì, cứ thế đi thẳng tới, ôm quyền chắp tay, mặt mày tươi cười: “Ha ha, Lý huynh, biệt lai vô dạng? Ta thấy tâm tình ngươi không tốt cho lắm? Gần đây có chuyện gì khó khăn sao? Không ngại nói ra cùng ta nghe thử, ta ở Thanh Vụ Thành này cũng có chút thế lực nhỏ bé, khẳng định có thể giúp đỡ được.”




