"Hãy nhớ kỹ," lão nhân mỗi khi thốt ra một chữ lại thổ huyết, "đan dược không phân chính tà, lòng người mới chia thiện ác. Chân đan có thể giết người, giả đan... cũng có thể cứu người."
Dứt lời, lão khí tuyệt thân vong.
Thiếu niên Giả Loạn Chân ngẩn người một lát, sau đó mới gào khóc thảm thiết: "Sư phụ!!"
Hắn quỳ rạp xuống đất, nhào lên thi thể còn chưa lạnh hẳn của lão nhân. Bọc vải dầu thô ráp bung ra, chiếc ngọc giản ghi chép 《Giả Đan Cửu Yếu》 bên trong phản chiếu một tia sáng lạnh lẽo dưới ánh mặt trời.




