Thanh Long xách cái đầu máu me đầm đìa của Thiên Trư, chậm rãi đặt lên mặt bàn.
Hắn móc từ trong ngực ra một chiếc khăn tay, lau đi vết máu đỏ tươi còn dính trên tay mình.
“Chư vị, ta lỡ ra tay hơi nặng một chút.” Thanh Long nói, “Nhưng đây đều là việc bất đắc dĩ, cũng mong mọi người lấy đó làm gương, đừng có tự cho là mình thông minh nữa.”
Đám người trong phòng không ai dám đáp lời, chỉ trân trân nhìn vào đôi mắt chết không nhắm của Thiên Trư.




