“Đời người nào có thể như vậy...?”
Thiên Ngưu cười khổ: “Trước kia ta vì muốn sống sót mà đã nếm trải bao nhiêu cay đắng, lẽ nào chính ta lại không rõ sao? Làm sao có chuyện chỉ đến ‘Đào Nguyên’ một lần, làm ‘Thiên Ngưu’ một lần, rồi khi trở ra cuộc đời ta bỗng nhiên thuận buồm xuôi gió được...?”
Dứt lời, Thiên Ngưu chỉ tay lên không trung, vẻ mặt bi thương hỏi: “Thanh Long, ngươi nói cho ta biết, chẳng lẽ ‘Đào Nguyên’ trông giống một thánh địa có thể giúp chúng ta cầu được ước thấy sao...? Điều này bảo sao người ta không nghi ngờ cho được?”
Dưới ánh đèn mờ ảo, sắc mặt mọi người đều dần trở nên tuyệt vọng. Dù cho đám người trước mắt đều là ‘Thiên cấp’, nhưng vẫn nhỏ bé tựa như kiến hôi.




