"Là vậy sao...?"
Địa Xà trầm ngâm gật đầu.
"Không sai. Những kẻ bôn ba ở chốn này, chẳng ai vì hai chữ 'sinh hoạt', mà tất cả đều vì 'sinh tồn'."
Tề Hạ nói: "Mỗi ngày bọn họ đều sống trong nỗi lo âu tột cùng giữa ranh giới sinh tử, làm sao có thể an tâm chỉ vì hoàn cảnh sống thoải mái? Một kẻ có thể chết bất cứ lúc nào liệu có còn tâm trí để ý xem thức ăn hôm nay được chế biến tinh tế ra sao không?"




