"Trà Mi Hoa."
Bước ra khỏi sân bóng, Tề Hạ khẽ lẩm nhẩm ba chữ này, cảm thấy biểu hiện sau cùng của Địa Ngưu có chút kỳ lạ.
Đang yên đang lành tại sao lại nhắc tới một loài hoa? Tề Hạ biết rõ mọi kiến thức trong đầu mình đều bắt nguồn từ sách vở và con chữ, hắn không hề có ấn tượng cụ thể nào về hình dáng của "Trà Mi Hoa", mà trong tất cả những cuốn sách hắn từng đọc cũng chưa từng đề cập đến hoa ngữ của loài hoa này. Bản thân hắn chưa đạt đến cảnh giới toàn tri toàn năng, kiến thức này có lẽ thuộc loại hiếm gặp.
Tề Hạ còn chưa kịp tìm ra manh mối, hình ảnh "Trà Mi Hoa" mơ hồ trong tâm trí bỗng chốc hóa thành nụ cười của Dư Niệm An, sau đó lại như những cánh hoa bay lả tả, hoàn toàn tan biến vào hư vô.




