Bên ngoài màn sáng, Lăng Ngọc Linh nhìn thấy tình cảnh này, trên mặt hiện lên thần sắc kinh ngạc. Nàng chú ý đến xưng hô vừa rồi của nữ tử thanh y đó với nàng, không phải là tiền bối gì đó mà lại là đạo hữu. Thật ra nàng khá ngạc nhiên, nhưng cũng không nói gì nhiều.
Chỉ là nàng không ngờ là cố hữu Nam Tôn trước đây vậy mà đã có nữ nhi. Mà từ thái độ của dân bản địa ở Phù Không đại lục này hình như Nam Tôn đã mất, không còn trên thế gian nữa.
Nghĩ đến việc này, trong lòng Lăng Ngọc Linh khó tránh được cảm thấy hơi thương cảm.
Rất nhanh, lớp màn sáng bao bọc bên ngoài Phù Không đại lục trở nên hơi mờ nhạt đi. Ngay sau đó trên đó hiện lên một cánh cửa trong suốt, Thanh tiên tử ngồi trên thân tiên hạc, đưa tay ra hiệu mời Lăng Ngọc Linh tiến vào.




