Cơn choáng váng ập đến mãnh liệt tựa như một nhát búa tạ vô hình giáng mạnh vào sau gáy. Bàn tay tái nhợt của nàng theo bản năng bấu chặt lấy mép ngự án lạnh lẽo. Các ngón tay dùng sức đến mức trắng bệch mới miễn cưỡng chống đỡ được thân thể đang muốn ngã quỵ vì kinh hoàng tột độ.Trương Uyển Nhi... Trần Hàm...
Chết rồi.
Vỏn vẹn mấy chữ nhẹ bẫng, vậy mà lại tựa như ngàn cân, đè nặng lên lồng ngực khiến nàng ngạt thở.
Nàng không dám nghĩ tới.




