Tốc độ của gã nhanh đến mức không còn giống người nữa, tựa hồ một bóng mờ lướt sát mặt đất.
Cảnh vật ven đường, người qua lại, cờ hiệu của các cửa tiệm... tất cả đều hóa thành những mảng màu vặn vẹo kéo dài, rít gió vùn vụt lùi lại phía sau.
Trong lòng gã đang ôm hai người. Bên phải là Uyển Nhi sắc mặt trắng bệch như giấy, hơi thở yếu ớt, xem chừng sắp không gượng dậy nổi. Bên trái là Trần Hàm đã sớm đau đến ngất đi, toàn thân nóng hầm hập như than lửa.
Để gia tăng tốc độ, Lữ Từ Sơn vốn bị xách ở tay trái đã sớm bị gã quẳng xuống đất như vứt một con chó chết.




