Lần này, Tiểu Phúc không đáp lời nữa.
Nàng chỉ lẳng lặng cất bước.
Bước chân nàng vững vàng, đạp lên những mảnh ngói vỡ vụn, phát ra tiếng “răng rắc” khẽ khàng.
Bộ xiềng xích trên tay nàng theo nhịp bước mà va vào nhau, tạo nên những tiếng “leng keng” đơn điệu và lạnh lẽo.




