“An tâm?” Tạ Huy cắn môi, bày ra bộ dạng sợ chết khiếp: “Ta lấy cái gì mà an tâm?”
“Sư phụ ta là cao thủ nhị phẩm hậu kỳ, cách cảnh giới nhất phẩm chỉ còn một bước ngắn.”
“Đừng nói với ta ngươi thực ra là một cao thủ nhất phẩm đang ẩn danh nhé? Nếu đúng là vậy thì họa may mới còn đường sống.”
Tạ Huy nói nhanh như gió, ánh mắt láo liên khắp đại sảnh, trong đầu đã bắt đầu tính toán đường thoát thân.




