Nhìn theo Jenna ra khỏi cửa nhà trọ 601, nghe tiếng bước chân của nàng linh hoạt đi xuống, Franck ngồi xếp bằng ở trên ghế bành, thở dài nói:
“Chuyện này không phải không thể để cho Jenna biết rõ được, nhưng ta sợ nàng sẽ vì thế nên sợ hãi ta, xa lạ ta, dùng ánh mắt thành kiến nhìn ta.”
Lumian không hỏi ‘ngươi không lo lắng ta cũng sẽ như vậy sao’, một lần nữa ngồi xuống, nhẫn nại chờ Franck giải thích vấn đề thuật gọi hồn.
Franck mím môi, khi thì do dự, khi lại sầu lo, một hồi lâu sau mới cười như tự giễu nói:




