Tom cũng làm ra động tác tương tự với cậu, tuy chẳng hiểu hai hàm răng trắng tinh chỉnh tề kia có gì mà xỉa.
"Không phải cơm nhà càng ngon, mà là tay nghề của thầy Tom càng tuyệt mới đúng chứ?" Thụy Manh Manh gạt cặn đồ ăn vào thùng rác rồi chồng một đống đĩa cao ngất lên.
Mọi người đều rơi vào trạng thái ăn no không muốn nhúc nhích, chỉ có Thụy Manh Manh lúc nào cũng chăm chỉ như vậy thôi.




