Đêm đã về khuya, bốn bề vắng lặng, thế nhưng Vương thị lang của Lại bộ vẫn đang chong đèn khổ chiến. Trong thư phòng, những cục giấy nháp bị vò nát vứt đầy trên đất, trên bàn bày la liệt hơn mười cuốn cổ tịch điển cố: nào là 《Thông Điển • Chức Quan • Phong Tước》, nào là 《Thông Tục Phong Thưởng Chế》, rồi thì 《Đại Cáo》, 《Lại Bộ Nhậm Miễn Khảo Tuyển Phong Tước Chi Chính》...
"Đáng chết! Chu Bình An, cái tên vương bát đản này, đang yên đang lành lại đi lập công làm cái gì không biết, hại Vương mỗ sầu muốn chết! Đáng chết thật, rốt cuộc phải ban thưởng cái gì cho tên khốn này mới ổn đây? Thăng quan?! Phong tước?! Không được, tuyệt đối không được, Nghiêm tiểu tướng gia chắc chắn sẽ không ưng thuận! Vậy phong thưởng cho người nhà hắn? Hầy, lần trước đã phong thưởng rồi..."
Vương thị lang vừa đặt bút viết được vài chữ liền gạch bỏ phủ định, vừa giận vừa vội vò nát tờ giấy trong tay ném xuống đất, làm bạn với đám giấy lộn đầy sàn trước đó.
"Đáng chết, rốt cuộc phong thưởng cái gì mới tốt đây?!" Hai mắt Vương thị lang vằn lên tia máu, sầu não giật tóc, cứ mỗi lần giật là một nhúm tóc rụng đầy lòng bàn tay. Nếu nhìn kỹ sẽ thấy trên mặt đất cũng đã vương vãi không ít tóc rụng.




