Lúc Lý Thiên Sủng và Trương Kinh vừa dùng bữa cơm đạm bạc vừa thống nhất sách lược thu phục Gia Hưng, thì tại phòng trực đại lao của nha môn tuần phủ Chiết Giang, lao đầu Vương Tam đã đón tiếp một vị khách sộp – một gã quản sự ăn vận phú quý.
Vương Tam vốn là dòng thứ của Vương thị gia tộc - một đại tộc danh tiếng tại địa phương. Tuy quan hệ dây mơ rễ má bắn đại bác cũng không tới, nhưng nhờ chạy chọt cửa chi trưởng Vương gia, lại tốn thêm mớ ngân tử lo lót cho hình phòng sư gia của nha môn tuần phủ, hắn mới kiếm được cái chân lao đầu ở chốn này.
Chớ coi thường chức lao đầu này, nhìn qua thì tưởng thấp kém, nhưng trong chốn lao ngục, hắn chính là ông trời con. Phạm nhân trong đại lao đều phải nhìn sắc mặt hắn mà sống, những khoản lộc lá kiếm thêm nhiều vô kể, béo bở đến mức vượt xa sức tưởng tượng của người thường.
Lấy ví dụ đơn giản, khi bị tống vào đại lao, theo lệ thường chẳng phải ai cũng sẽ bị đánh một trận “sát uy bổng” hay sao?!




