“Vương tướng quân, vì sự an nguy của mấy chục vạn bá tánh trong thành, xin tướng quân thông cảm cho, hãy đợi mạt tướng và mọi người kiểm tra xác minh xong, nếu đoàn người của tướng quân chắc chắn không có vấn đề gì, mạt tướng sẽ mở cửa thành, cung nghênh tướng quân cùng chư vị huynh đệ vào thành. Khi đó, mạt tướng nhất định sẽ hành đại lễ, bái kiến tướng quân và chư vị huynh đệ để tỏ lòng tạ lỗi và kính trọng.”
Đối mặt với những lời mắng chửi ngông cuồng, hống hách của Vương tướng quân, phó tướng đứng trên thành tường, mồ hôi đầm đìa giải thích nguyên do.
“Cút mẹ nhà ngươi đi, đừng có giở mấy trò vô dụng đó với ta! Nếu nói vì mấy chục vạn bá tánh trong thành, thì bản tướng cùng hơn một ngàn tướng sĩ dưới trướng, bất chấp cái lạnh thấu xương, bất chấp sự phản công và cạm bẫy của Oa khấu, kiên quyết ra khỏi thành truy đuổi chúng, coi nhẹ tính mạng bản thân, đó mới thật sự là vì mấy chục vạn bá tánh trong thành! Ngươi, một tên rùa rụt cổ chỉ biết trốn trên thành không dám ra ngoài, có tư cách gì mà nói trước mặt chúng ta là vì bá tánh toàn thành?! Mau cút xuống mở cửa thành, sơn hào hải vị, canh thịt nóng hổi đều phải chuẩn bị sẵn cho huynh đệ chúng ta, bản tướng muốn khao thưởng thật hậu hĩnh cho đám huynh đệ này.”
Vương tướng quân tiếp tục cầm roi ngựa, chỉ thẳng vào phó tướng trên thành, mắng gã một trận xối xả, hất hàm ra lệnh cho gã xuống mở cửa.




