Hoàng hôn buông xuống, quạ chiều giật mình. Lưu Mục, Lưu Đại Đao suất lĩnh du kỵ binh xuất doanh đã nửa ngày, tạm thời vẫn chưa có tin tức truyền về.
Chu Bình An đứng trên đỉnh tiếu bảo Phong Kiều, phóng tầm mắt ra xa. Oa khấu bao vây Chiết quân đại doanh vẫn không rút ra được bài học, doanh trướng dựng xiêu vẹo, đám Oa khấu tên nào tên nấy cũng uể oải, túm năm tụm ba quanh đống lửa. Toàn bộ trận địa như một cái sàng, khắp nơi đều là sơ hở; doanh địa Oa khấu phía bắc và tây bắc không nhìn thấy, doanh địa phía đông thì có thể, nhưng khoảng cách quá xa, chỉ thấy lờ mờ một chút bóng dáng.
Còn về tung tích của Lưu Mục, Lưu Đại Đao cùng du kỵ binh, Chu Bình An càng không thấy chút dấu vết nào.
Đúng lúc Chu Bình An định xuống lầu, mơ hồ nghe thấy một trận huyên náo. Nhìn theo tiếng động, lại thấy Oa khấu phía đông thành lại bắt đầu công thành.




