“Ha ha ha ha, không sao cả, cách Phong Kiều đại doanh cũng chỉ có ba dặm đường mà thôi, vốn dĩ cũng nên xuống thuyền rồi, để tránh bị Minh quân chó cùng rứt giậu phá hỏng thuyền của bọn ta. Đang sầu không biết đậu thuyền ở đâu, Minh quân liền mang xích sắt đến cho chúng ta, vừa hay mượn xích sắt của chúng làm bến đỗ, bây giờ thuyền sau thành thuyền trước, thuyền trước thành thuyền sau, để tiện cho bọn ta cướp phá Tô Châu xong rồi quay về. Tất cả mọi người xuống thuyền, chuẩn bị công phá Phong Kiều đại doanh.”
Giữa những tiếng chửi rủa của đám Oa khấu, Từ Hải cất tiếng cười ha hả, dùng lời nói để vực dậy tinh thần quân lính.
“Đúng vậy, vốn dĩ bọn ta cũng nên xuống thuyền rồi, xích sắt của Minh quân đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh. Hơn nữa, từ những sợi xích sắt của Minh quân là có thể thấy chúng sợ hãi đến mức nào rồi, ha ha ha ha, chẳng khác nào một tiểu nương tử bị dồn vào góc tường, chỉ chờ bọn ta xông lên, đè nàng xuống, chinh phục nàng, rồi khiến nàng phải run rẩy một trận.”
Trần Đông cũng hùa theo, cùng nhau cổ vũ tinh thần quân lính.




