Bên ngoài cửa thành Tô Châu, bách tính tụ tập ngày một đông, tất cả đều là những người dắt díu già trẻ, mang theo cả gia đình đến đào nạn.
Suốt đường đi nơm nớp lo sợ, cây cỏ cũng ngỡ là giặc, hoảng hốt chạy đến Tô Châu thành, nhìn thấy Tô Châu thành đã ở ngay trước mắt, họ không kìm được mà nở nụ cười, trái tim treo lơ lửng nơi cổ họng cuối cùng cũng đặt lại vào trong lồng ngực.
"Đến Tô Châu thành rồi, chúng ta được cứu rồi, không cần lo bị Oa khấu đột nhiên xuất hiện giết chết nữa."
"Mẫu thân, chúng ta đến Tô Châu thành rồi, chúng ta an toàn rồi."




