Lời vừa nói ra, ba người Trình gia đều nhìn về phía ông Lăng, muốn biết nhân vật truyền kỳ này lúc đó nghĩ như thế nào.
Ông Lăng nghe vậy thì mỉm cười đáp: “Chí lớn thì thực sự là hơi quá khen rồi, có điều lúc đó tôi quả thật không cam tâm cả đời cứ chôn chân ở nông trường như vậy, người sống, nhất định phải có sự nghiệp riêng, không thể cứ tầm thường vô vi trải qua một đời được.”
Giang Phong vẻ mặt bội phục, nói: “Quả nhiên, những người có thể thành công không một ai là đơn giản cả, không nói những cái khác, chỉ riêng phần chí khí này thôi đã vượt qua không biết bao nhiêu người rồi. Người bình thường đừng nói là 15 năm, sợ rằng chỉ ngày qua ngày như vậy ba đến năm năm thôi là chí khi dù có cao cũng đã bị diệt hết rồi.”




